Xin cám ơn các bạn đã đến thăm Website Bóng Chuyền Sài Gòn! "Huyền thoại" Gabi tiết lộ bí mật thành công!

"Huyền thoại" Gabi tiết lộ bí mật thành công!

"Huyền thoại" Gabi tiết lộ bí mật thành công!

Đội trưởng đội tuyển bóng chuyền nữ Brazil - Gabi tiết lộ bí quyết thành công bền vững của mình, không chỉ là tài năng, chăm chỉ tập luyện mà còn là...?

Tài năng, thành tích và sự tinh quái của Gabriela “Gabi” Guimaraes, cả thế giới đều biết rõ. Gabi được các đồng đội ngưỡng mộ, đối thủ tôn trọng, huấn luyện viên tin tưởng và người hâm mộ trên khắp các châu lục yêu mến, một cầu thủ có tầm ảnh hưởng vượt xa khỏi phạm vi sân bóng.

Nhưng phía sau đó có một bí mật mà cô lặng lẽ giấu kín bao lâu qua? Đó là cuộc sống phía sau các buổi tập luyện, quá trình hồi phục, rèn luyện bản thân...được cô chia sẻ thầm kín.

Niềm tin vào bản thân của cô ấy không đến cùng với một tấm huy chương hay một danh hiệu. Nó được xây dựng từng bước một.

Sự nghiệp bóng chuyền của cô ấy thăng tiến rất nhanh. Cô ấy sớm được khoác áo đội tuyển Brazil và được giao những trách nhiệm lớn hơn. Thay vì dựa vào đà phát triển, cô ấy đã xây dựng nền tảng vững chắc cho sự nghiệp của mình.

“Giống như mọi thứ trong cuộc sống, đó là cả một quá trình. Hôm nay, khi nhìn lại, tôi nhận ra rằng ngay cả đôi khi một cách vô thức, tôi cũng đã xây dựng từng bước một. Sự thăng tiến của tôi diễn ra rất nhanh, vì vậy tôi phải tự sắp xếp mọi thứ nhanh chóng. Tôi đã bao quanh mình bằng những người tôi tin tưởng và bắt đầu lên kế hoạch và làm việc một cách nhất quán theo thời gian.”

“Tôi hiểu rằng trước tiên mình cần khẳng định vị thế trên đấu trường trong nước, tích lũy kinh nghiệm với đội tuyển quốc gia và học hỏi từ những cầu thủ giàu kinh nghiệm hơn trước khi tiến những bước lớn hơn. Vì vậy, tôi đã tiếp thu mọi thứ có thể ở Rio, rồi lên kế hoạch cho bước tiếp theo, như một bước đệm để thi đấu ở nước ngoài. Tôi đã tự rèn luyện bản thân mạnh mẽ hơn về mặt tinh thần và thể chất để thực hiện bước đó.”

“Tôi đến Thổ Nhĩ Kỳ. Mặc dù tôi đã chuẩn bị rất nhiều cho chuyến đi đó, nhưng khi đến nơi, tôi nhận ra mình sẽ phải làm nhiều hơn nữa. Có lẽ đó là bước ngoặt. Tôi hiểu rằng dù mình đã trưởng thành đến mức nào, tôi vẫn cần phải cố gắng hơn nữa. Và tôi luôn biết rằng điều đó chỉ phụ thuộc vào chính mình. Đó là tôi với chính bản thân mình.”

“Tôi có cần ngủ ngon hơn không? Tôi sẽ ngủ ngon hơn. Tôi có cần ăn uống lành mạnh hơn không? Tôi sẽ ăn uống lành mạnh hơn. Tôi có cần tập luyện nhiều hơn không? Tôi sẽ tập luyện nhiều hơn. Làm thế nào để tôi rèn luyện trí óc hiệu quả hơn? Tôi đã đi trị liệu, bắt đầu đọc sách về nó, tìm kiếm tài liệu tham khảo, và đó là cách tôi không ngừng tiến bộ.”

Việc tự hỏi bản thân hàng ngày đó đã trở thành thói quen. Sự tiến bộ không gắn liền với kết quả trận đấu mà gắn liền với thói quen.

“Điều phân biệt những cầu thủ giỏi với những người xuất sắc nhất chính là kỷ luật và sự ổn định. Tài năng có thể đưa bạn đi xa. Chăm chỉ có thể đưa bạn đi xa hơn. Nhưng điều thực sự tạo nên sự khác biệt là những gì bạn làm mỗi ngày, đặc biệt là vào những ngày bạn không có hứng thú, hoặc khi không ai quan sát.”

“Đối với tôi, sự xuất sắc không chỉ nằm ở ngày thi đấu. Nó nằm ở cách tôi kết thúc một ngày. Nó thể hiện ở việc đi ngủ với sự yên tâm rằng tôi đã hoàn thành mọi việc mình cam kết. Rằng tôi đã tập luyện có chủ đích. Rằng tôi đã chăm sóc cơ thể mình. Rằng tôi đã tôn trọng quá trình phục hồi của mình. Rằng tôi đã hiện diện về mặt tinh thần. Rằng tôi đã nuôi dưỡng tâm trí mình giống như cách tôi nuôi dưỡng cơ thể.”

“Đồng thời, sự xuất sắc cũng có nghĩa là cho phép bản thân mình được thư giãn. Được có những khoảnh khắc vui vẻ, được cười, được ở bên những người mình yêu thương, được nghỉ ngơi đầu óc mà không cảm thấy tội lỗi. Sự cân bằng là một phần của hiệu suất cao. Nếu muốn duy trì phong độ cao, tôi cũng cần phải nạp lại năng lượng.”

“Khi kết thúc một ngày, tôi cảm thấy mình đã đạt được mục đích sống và hài lòng với cách mình đã sống, đó chính là sự xuất sắc đối với tôi.”

Khi cuộc cạnh tranh ngày càng gay gắt, cô nhận ra rằng chuẩn bị thể chất chỉ là một phần của vấn đề. Khả năng dự đoán và đọc hiểu đối thủ trở nên quan trọng đối với sự phát triển của cô.

“Kỹ năng mà tôi mất nhiều thời gian nhất để thành thạo ở cấp độ đỉnh cao là đọc trận đấu. Đọc trận đấu không có được trong một sớm một chiều. Nó cần thời gian, nhiều trận đấu, nhiều giải đấu, nghiên cứu đối thủ, mắc lỗi, sửa chữa lỗi và lặp lại chu kỳ đó nhiều lần. Theo thời gian, một số nhận thức và chuyển động nhất định bắt đầu trở nên tự động. Bạn bắt đầu dự đoán thay vì phản ứng. Nhưng loại bản năng đó được xây dựng thông qua kinh nghiệm.”

“Về mặt kỹ thuật, tôi cho rằng kỹ năng đón bóng là kỹ năng mà tôi mất nhiều thời gian nhất để phát triển. Nó đòi hỏi sự luyện tập lặp đi lặp lại rất nhiều lần, nhưng cũng cần sự tự tin về mặt tinh thần. Bạn có thể luyện tập động tác hàng nghìn lần, nhưng nếu bạn do dự dù chỉ một giây, điều đó sẽ lộ ra.”

“Thành thật mà nói, không ai tạo áp lực cho tôi nhiều hơn chính bản thân tôi. Tâm lý đó đôi khi khá nặng nề. Nhưng đồng thời, nó luôn thúc đẩy tôi nỗ lực hơn, nâng cao tiêu chuẩn của bản thân và không bao giờ tự mãn với những gì mình đã đạt được.”

“Khi kỳ vọng dành cho Brazil, cho câu lạc bộ của tôi, hay thậm chí cho chính bản thân tôi cao, tôi luôn quay trở lại với một điều: sự chuẩn bị. Thắng thua không phải lúc nào cũng hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Có rất nhiều yếu tố biến đổi trong thể thao. Nhưng nỗ lực, kỷ luật, thói quen và lịch trình của tôi thì nằm trong tầm kiểm soát. Vì vậy, tôi tập trung vào những điều đó.”

“Khi tôi biết mình đã chuẩn bị đúng cách, khi tôi biết mình đã cống hiến hết sức trong quá trình luyện tập, tôi bước ra sân với cảm giác tự tin. Áp lực từ bên ngoài giảm đi, bởi vì tiêu chuẩn nội tại của tôi đã rất cao.”

Khi cô bước vào trận chung kết cùng đội tuyển Brazil hay câu lạc bộ của mình, trận đấu có thể mang trọng trách và kỳ vọng lớn hơn, nhưng cấu trúc chuẩn bị của cô vẫn bám sát vào thói quen mà cô đã xây dựng từ rất lâu trước khi sự nghiệp tỏa sáng hơn.

“Thành thật mà nói, tôi không thay đổi nhiều. Quy trình chuẩn bị của tôi rất nhất quán, dù đó là trận đấu thường hay trận chung kết. Tôi tin rằng sự nhất quán sẽ xây dựng sự tự tin. Sự khác biệt thực sự duy nhất nằm ở việc thiền định và tinh thần của tôi.”

“Trước những trận đấu lớn, tôi dành nhiều thời gian hơn để suy nghĩ về trận đấu, những tình huống cụ thể, những điểm quan trọng, nhịp điệu của trận đấu, cảm giác mà tôi muốn có, cách tôi muốn phản ứng dưới áp lực. Tôi tập dượt tinh thần những gì tôi muốn thực hiện trên sân.”

“Đối với tôi, suy nghĩ tạo ra sự quen thuộc. Và khi một điều gì đó trở nên quen thuộc, nó sẽ bớt đáng sợ hơn.”

“Xa nhà. Bỏ lỡ sinh nhật, ngày lễ và những dịp đặc biệt. Không có mặt khi gia đình hoặc bạn bè cần mình nhất. Chứng kiến ​​những khoảnh khắc quan trọng diễn ra qua màn hình thay vì có mặt trực tiếp. Nhưng đồng thời, đó là một lựa chọn tôi đưa ra có mục đích. Bởi vì tôi biết lý do tại sao tôi ở đây. Và tôi luôn mang những người tôi yêu thương theo mình trong mọi việc tôi làm. Tôi may mắn có được sự hỗ trợ tuyệt vời từ gia đình, bạn bè và bạn gái của mình.”

Những thất bại đã buộc cô phải điều chỉnh thêm, thúc đẩy quá trình suy ngẫm và đánh giá lại.

“Thất bại ở tứ kết tại Thế vận hội Rio 2016. Bị loại bởi Nhật Bản tại Giải vô địch thế giới 2018. Và ca phẫu thuật đầu gối của tôi năm 2017. Những khoảnh khắc đó đã gây ra nỗi đau sâu sắc. Không chỉ về thể chất, mà cả về tinh thần. Chúng buộc tôi phải dừng lại, suy ngẫm và chịu trách nhiệm về sự phát triển của bản thân theo một cách khác.”

“Họ đã cho tôi cảm giác cấp bách và nhận thức. Tôi hiểu rằng nếu muốn thi đấu ở đẳng cấp cao, tôi cần phải chăm sóc bản thân tốt hơn. Tôi nhận ra mình phải hiểu rõ bản thân hơn. Tôi phải mạnh mẽ hơn về thể chất. Và quan trọng nhất, tôi phải củng cố tinh thần của mình.”

“Ba trụ cột đó – sự chuẩn bị về thể chất, nhận thức về bản thân và sức mạnh tinh thần – đã trở thành những yếu tố không thể thiếu đối với tôi. Chiến thắng mang lại sự tự tin. Nhưng thất bại mang lại sự sáng suốt.”

Với kinh nghiệm thi đấu ở cấp câu lạc bộ và quốc tế, cô bắt đầu nhìn nhận thành công theo một cách khác so với thời điểm bắt đầu sự nghiệp.

“Vào giai đoạn đầu sự nghiệp, tôi luôn tập trung vào việc chứng tỏ bản thân, giành lấy vị trí, vô địch, đạt được những mục tiêu mà trước đây tôi chỉ dám mơ ước. Nhưng ngay cả khi đó, sâu thẳm trong lòng, thành công chưa bao giờ chỉ là về những tấm huy chương. Bởi vì khi còn nhỏ, tôi chỉ muốn được vui vẻ chơi thể thao và thi đấu.”

“Hôm nay, điều đó càng trở nên rõ ràng hơn. Thành công là bước ra sân với lòng biết ơn. Là biết rằng mình đã cống hiến hết sức mình cả về thể chất lẫn tinh thần. Là sử dụng hành trình của mình để truyền cảm hứng cho người khác. Là đại diện cho đất nước với niềm tự hào. Là có thể tạo ra tác động tích cực đến những người xung quanh.”

“Chiến thắng dĩ nhiên khiến tôi hạnh phúc. Nhưng điều thực sự làm tôi mãn nguyện là cảm giác được sống đúng với mục đích của mình. Nếu tôi hạnh phúc, nếu tôi hết lòng cống hiến và nếu tôi tạo ra được sự khác biệt trong cuộc sống của ai đó, thì đó chính là thành công đối với tôi.”

Trong những giai đoạn căng thẳng, cô ấy dựa vào thói quen hàng ngày hơn là chờ đợi động lực.

“Đối với tôi, động lực bắt đầu từ việc hiểu rõ động cơ của mình. Nếu tôi hiểu rõ lý do tại sao mình làm điều gì đó, thì hành động sẽ dễ dàng hơn. Đó là lý do tại sao tôi luôn đặt ra các mục tiêu dài hạn, trung hạn và ngắn hạn.”

“Tôi xác định mục tiêu mình muốn đạt được. Nhưng quan trọng hơn, tôi xác định những chuẩn mực hành vi cần thiết để đạt được mục tiêu đó. Mục tiêu này đòi hỏi loại kỷ luật nào? Những thói quen nào? Mức độ kiên định ra sao? Một khi tôi đã thiết lập được thói quen và kế hoạch của mình, những khoảnh khắc khó khăn sẽ trở thành một phần của quá trình, chứ không phải là điều bất ngờ.”

“Những buổi tập luyện vất vả, những cơn đau thể xác, những thất bại đầy thất vọng. Tôi nhận ra rằng sự trưởng thành thường ẩn giấu bên trong sự khó chịu.”

Ngay cả sau nhiều năm ở đỉnh cao sự nghiệp, động lực mà cô ấy mô tả vẫn bắt nguồn từ niềm đam mê mà cô ấy từng cảm nhận khi còn nhỏ.

“Tôi luôn giữ tinh thần cầu tiến vì tôi thực sự yêu thích điều này. Tôi đam mê thể thao từ khi còn nhỏ. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng rằng mình có thể đại diện cho đất nước mình một ngày nào đó. Vì vậy, mỗi khi bước ra sân với màu áo của Brazil, tôi luôn nhớ về nguồn gốc của mình.”

“Tôi thích thi đấu. Tôi thích thử thách bản thân. Tôi thích đại diện cho đất nước mình. Tôi thích trải nghiệm những điều mới mẻ, khám phá những nền văn hóa mới, kết nối với mọi người trên khắp thế giới.”

“Bóng chuyền đã cho tôi cơ hội sống trọn vẹn giấc mơ mà trước đây tôi từng cho là không thể. Đó là động lực giúp tôi luôn khao khát thành công.”

“Nó không chỉ là về danh hiệu hay huy chương. Nó là về sự trưởng thành. Là về việc trở nên tốt hơn so với ngày hôm qua. Là về việc tôn vinh cô bé ngày xưa chỉ yêu thích chơi thể thao. Và tôi cảm thấy điều đó sẽ theo tôi cho đến ngày tôi giải nghệ. Bởi vì cuối cùng, tôi chỉ đơn giản là yêu thích chơi thể thao.”

“Sự vĩ đại được xây dựng trên tình yêu dành cho môn thể thao này, kỷ luật không ngừng nghỉ, lòng dũng cảm đối mặt với nỗi sợ hãi, lòng biết ơn đối với những người đồng hành và sự khiêm tốn để hiểu rằng bạn không bao giờ đạt được thành công một mình.”

Nhân dịp kỷ niệm Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3/2026, chúng tôi sẽ giới thiệu những câu chuyện đầy cảm hứng về sự kiên cường, kỷ luật và sự phát triển trong và ngoài sân bóng chuyền của các người phụ nữ tài năng trên sân bóng chuyền thế giới.

FIVB

Đăng nhận xét

0 Nhận xét